Thứ Năm, 2 tháng 4, 2020

Tâm sự nhói lòng của bác sĩ Pháp: Muốn khóc cũng không được và tiếng gào "Làm ơn" thất thanh của bệnh nhân Covid-19

Cô Rossella là bác sĩ thực tập chuyên ngành y đa khoa, hiện phụ trách tiếp nhận những bệnh nhân Covid-19 từ ngày 23/3 tại một bệnh viện ở Paris. Trước sự bùng phát của dịch bệnh Covid-19 tại châu Âu, cô đã chia sẻ với tạp chí uy tín Pháp L'Express về "nhật ký chống dịch" của mình.

-----------

Đây thực sự là Thế chiến thứ III

Tôi 26 tuổi, là một bác sĩ thực tập chuyên ngành y đa khoa ở Paris. Tôi được phân đến một bệnh viện chuyên tiếp nhận điều trị bệnh nhân Covid-19 và sẽ làm việc ở đó cho đến khi dịch bệnh kết thúc.

Bạn trai tôi là trưởng khoa trong bệnh viện tôi sẽ đến. Anh ấy bắt đầu công việc sắp xếp giường bệnh từ ngày 16/3 để chuẩn bị cho những bệnh nhân Covid-19 sẽ được tiếp nhận. Tôi biết điều gì đang chờ đợi tôi.... Tôi biết, chúng tôi đang trong tình trạng chiến tranh.

......

Những gì Tổng thống [Emmanuel] Macron nói vào ngày 16/3 không phải là tin giật gân, mà là sự thật. Chúng tôi sẽ trải qua một giai đoạn đặc biệt - "Chiến tranh thế giới thứ ba". Chúng ta nên tự hào vì chúng ta là con người, vì chúng ta không ngừng cải thiện. Chúng ta luôn đối đầu lẫn nhau nhưng lần này chúng ta chỉ có một kẻ thù chung. Đây là cuộc chiến đầu tiên trong lịch sử đã đưa tất cả chúng ta xích lại gần nhau, bất kể màu da, ngôn ngữ và tôn giáo.

Tâm sự nhói lòng của bác sĩ Pháp: Muốn khóc cũng không được và tiếng gào Làm ơn thất thanh của bệnh nhân Covid-19 - Ảnh 1.

Các nhân viên y tế Pháp trong bộ đồ chăm sóc một bệnh nhân ở Strasbourg. Ảnh: Reuters

Cuộc chiến này có thể dạy cho chúng ta hiểu rằng, tại sao tất cả chúng ta đều là anh chị em, cuộc sống khó lường đến nhường nào...

Trong số chúng tôi, có người ban đầu dự định kết hôn, đi nghỉ mát, sinh con, viết tiểu thuyết, đi du lịch.. Nhưng bây giờ những điều này là không thể, mọi thứ đều tạm dừng hoặc hoãn lại. Chỉ có cái chết là không dịch công chứng dừng lại...

Cuộc chiến này buộc chúng tôi phải chia tay với cuộc sống thoải mái an nhàn trong quá khứ. Điều này có thể khó khăn, đau đớn và nặng nề, hoặc có khả năng sẽ còn kéo dài. Đôi khi mọi người có thể cảm thấy khó thở, có thể cảm thấy hoảng loạn và bất lực nhưng cần phải học cách thích nghi.

Tâm sự nhói lòng của bác sĩ Pháp: Muốn khóc cũng không được và tiếng gào Làm ơn thất thanh của bệnh nhân Covid-19 - Ảnh 2.

"Cuộc chiến này có thể dạy cho chúng ta hiểu rằng, tại sao tất cả chúng ta đều là anh chị em, cuộc sống khó lường đến nhường nào... "

Covid-19 là vũ khí lạnh

Thứ hai, ngày 23/3/2020

7h00: Đây là ngày đầu tiên của tôi ở tuyến đầu.

Hôm kia, nước Pháp đã chứng kiến ​​cái chết đầu tiên của một bác sĩ. Tôi nghĩ Victor, anh ấy là người đứng đầu bộ phận tôi sẽ đến, và giờ tôi thậm chí còn sợ hãi hơn. Tôi hiểu rằng tôi không thể ngăn chặn điều này, mặc dù dịch bệnh dường như cứ kéo dài không ngừng nghỉ.

8h00: Tôi đạp xe và để cơn gió buổi sáng không ngừng táp vào má tôi như bị dao cắt. Nỗi đau này là một cảnh báo. Để nhanh chóng đến bệnh viện, tôi phải mất gần nửa giờ, nhưng thà bị đóng băng còn hơn là mạo hiểm lướt qua ai đó trong tàu điện ngầm.

Tôi đang đi qua một thành phố trống rỗng, vô lực. Paris trầm mặc, lặng lẽ, như bị tê liệt....

Tôi cố đạp xe thật nhanh. Tôi tiến băng băng về phía trước nhưng adrenaline (hormone) bắt đầu tăng lên.

.....

9h15: Một buổi sáng chờ đợi. Chờ đợi các bộ phận thực hiện n lần điều chỉnh; chờ bác sĩ và thực tập sinh nội trú được chỉ định lại theo các nhu cầu khác nhau; chờ đợi bệnh nhân luân chuyển, họ đến khám, chuyển đi, tử vong; chờ đợi cách mệnh lệnh hành chính.... Tuy nhiên, khi bản năng mách bảo chúng ta chạy trốn, chúng ta nên chấp nhận tất cả điều này và đứng yên.

10h00: Trong khi chờ đợi để được chuyển đến một bộ phận nhất định, tôi đã làm một số việc cụ thể. Tôi lấy mã đăng nhập phần mềm và đồng phục. Tôi đã đọc một vài bài báo và tham khảo một trang thông tin tập trung vào các vấn đề khác nhau của bệnh nhân.

Lúc nãy, khi Sara - đồng nghiệp tôi rất quý chào hỏi tôi thì một bệnh nhân xuất hiện triệu chứng khó thở. Người phụ nữ rất trẻ này mới sinh con vào 5 ngày trước. Sara muốn lập tức chuyển cô ấy đến phòng cấp cứu nhưng không có giường. Giải pháp duy nhất là chuyển đến một bệnh viện khác, nhưng tình trạng của cô rất nguy kịch, khiến các bác sĩ cân nhắc nhu cầu đặt nội khí quản trước khi chuyển đi. Cuối cùng họ đã từ bỏ thao tác này bởi họ không thể mở cổ họng của người mẹ trẻ. Mọi người đưa cô lên xe cứu thương và cô biến mất về phía của sự sống hoặc cái chết. Chúng tôi sẽ không bao giờ biết về điều đó.

12h00: Vào buổi trưa, tôi không làm gì cả nhưng cảm thấy kiệt sức. Lãnh đạo yêu cầu tôi đến văn phòng. Vào thời điểm quan trọng, anh ấy yêu cầu tôi đến khoa cách ly bệnh nhân được chẩn đoán mắc Covid-19. Cuối cùng tôi cũng ra chiến trường rồi, dầm mình trong đau đớn và sẽ chiến đấu với tử thần...

Những người cao tuổi nhất được chăm sóc ở đây. Ngay từ đầu, họ có quyền ký một tài liệu khẳng định họ "không cấp cứu". Họ sẽ không được cấp cứu, vì dữ liệu cho thấy trong đợt dịch này, những người trên 70 tuổi sẽ không thể sống sót dù được đặt nội khí quản.

Tôi vào nhóm nhưng không ai vì thế mà ngừng tay. Không có thời gian... Tôi bắt đầu nghiên cứu hồ sơ bệnh án của bệnh nhân. Trước khi đi gặp họ, tôi phải học các quy trình mặc và cởi quần áo [bảo hộ], và rửa tay mà không có bất kỳ sai lầm nào. Tuy nhiên, không có đủ nguồn cung để tuân thủ...

Trước khi tôi rời khỏi phòng, từ hành lang vọng đến tiếng gào thất thanh, không ngừng năn nỉ: "Làm ơn! Làm ơn!" . Là một bệnh nhân không thể chấp nhận việc phải rời xa người thân trong khoảnh khắc hấp hối. Vô số người yêu nhau không biết rằng họ vừa trải qua giây phút cuối cùng bên nhau. Covid-19 là một vũ khí lạnh, âm thầm đưa người ta vào chỗ chết...

16h00: Tôi không mang theo bữa trưa. Các nhà ăn, phòng ăn của bệnh viện đã đóng cửa và chỉ có cửa hàng cà phê ở phía xa còn kinh doanh. May mắn thay, có socola trong văn phòng của thực tập sinh. Tôi vừa ăn và vừa làm việc, xem bệnh án lâm sàng của một bệnh nhân. Thời gian còn lại của buổi chiều đều là làm việc.

Một cụ ông 85 tuổi mà Victor tiếp nhận hôm thứ Năm, theo dự đoán trước đó của các bác sĩ, có thể sẽ qua đời vào đêm đó, nhưng đến nay ông vẫn còn sống. Hôm nay, cụ ông ấy đã trở thành một trong những bệnh nhân của tôi. Ông sẽ không ở lại lâu. Lần này, ông có thể sẽ ra đi vào ban đêm. Nhờ điều trị, ông cảm thấy không đau đớn về thể xác. Trái lại, ông vô cùng đau khổ về mặt tinh thần vì ông chỉ có một cô con gái duy nhất trên cuộc đời nhưng cái chết quyết định đưa ông đi và họ không thể gặp lại nhau. Ông có thể muốn chống cự, muốn chiến đấu và muốn đối đầu với số phận chán ghét này nhưng ông không có năng lượng. Cuối cùng vẫn là bất lực, thậm chí ông cũng không thể khóc, chỉ có thể che mắt mình bằng lớp nước mắt phải khó khăn lắm mới có thể rơi ra.

20h00: Victor đến tìm tôi, thế là đủ cho ngày hôm nay. Anh chở tôi về nhà. Chiếc xe đạp đành để lại bệnh viện tối nay. Tôi không còn sức để đạp xe. Tôi cần được nghỉ ngơi, bởi vì lúc này chúng tôi vẫn đang chuẩn bị cho trận chiến, và chúng tôi chưa đi đến thời điểm tồi tệ nhất, và những ngày tiếp theo sẽ còn tồi tệ hơn.

Tôi thử cố gắng quên đi cuộc chiến này

Thứ tư, ngày 25/3/2020

Tối nay, tôi để xe đạp trong bệnh viện. Khi trở về nhà, khao khát bình yên bên nhau của chúng tôi rất mạnh mẽ. Tôi không đủ can đảm để đạp xe trong cái lạnh của Paris. Victor là bạn trai của tôi và cũng làm việc trong bệnh viện. Tôi mỉm cười với anh ấy, và sau đó hỏi anh ấy: " Nếu em về nhà với anh thì có làm phiền anh không? ". Victor cười lớn. " Đương nhiên là không, em yêu! ". Anh ấy đặt một cánh tay sau vai tôi và chúng tôi cùng nhau rời khỏi thế giới đầy mầm bệnh mà chúng tôi cùng chiến đấu vào ban ngày.

Buổi tối, giống như Victor, tôi lại cố gắng trở thành một người bình thường, quên đi cuộc chiến. Chúng tôi cần phục hồi và chuẩn bị cho trận chiến mới vào ngày hôm sau.

Đôi khi chúng ta thậm chí còn cười nhạo kẻ thù của mình. Có lẽ chúng ta không nên như thế: Chúng ta biết rằng một ngày nào đó nó có thể tấn công chúng ta, xâm chiếm chúng ta và khiến chúng ta đau đớn. Điều đó thật tệ. Con người rất mong manh. Đôi khi, khi không khí đặc biệt nặng nề, chúng ta cần thả lỏng.

Tối nay sau khi rời bệnh viện, Victor nói với tôi: " Một nụ hôn với Covid-19 chứ? ". Ở trên đường lớn, chúng tôi vừa mỉm cười, vừa đi bộ và trao cho nhau nụ hôn qua lớp khẩu trang. Đây là cách mà đôi khi, chúng ta tự cổ vũ bản thân để thay thế nỗi sợ hãi. Bởi vì chiến tranh không chỉ là nước mắt, đổ máu và cái chết. Đó còn là tình yêu, những tia sáng của nhân loại giúp chúng ta đấu tranh bất chấp đau thương, nặng nề.

Victor còn nói: " Thật là một ngày kỳ lạ ." Các bác sĩ ở phòng bệnh điều trị bệnh nhân Covid-19 đều trải qua cảm giác bất lực kỳ lạ. Bệnh nhân rất nhiều. Những người bệnh đang hồi phục cần được chăm sóc nhưng không nhất thiết phải vào bệnh viện. Những người bệnh nặng cần được chuyển đến phòng ICU và họ biết rằng không nhất định sẽ có giường. Trên thực tế, phòng điều trị Covid-19 chủ yếu được sử dụng để chăm sóc cho những bệnh nhân đang ở trạng thái trung gian giữa hai đối tượng trên.

Chúng tôi chia thành nhóm. Đầu tiên là dành cho những người trẻ tuổi. Tình trạng bệnh của người trẻ thường được kiểm soát. Nếu họ phục hồi tôi, chúng tôi sẽ đưa họ về nhà. Nếu tình trạng của họ biến động, họ sẽ tiếp tục được giữ lại để theo dõi. Nếu họ suy hô hấp nghiêm trọng, chúng tôi sẽ đưa họ đến phòng ICU càng sớm càng tốt.

Thứ hai là dành cho những người cao tuổi nhất. Đối với họ, ICU không phải là một lựa chọn, ngay cả trong mơ. Người cao tuổi quá yếu, không thể chịu đựng hoặc chịu đựng rất khó khăn mà chúng tôi cũng không tìm được giường bệnh. Vì vậy, họ cần phải được thăm khám trong phòng chờ, cố gắng phục hồi những người có thể phục hồi. Khi không còn hy vọng, mới bắt đầu để họ ra đi trong an nhiên. Rõ ràng, điều này là không thể khi họ phải cô độc rời xa người thân.

Họ có thể không đau đớn về thể xác, nhưng chắc chắn rằng họ sẽ giằng xé về tinh thần.

Thứ ba là dành cho những người chưa thực sự cải thiện, nhưng tình trạng hô hấp không bị suy giảm đến mức phải chuyển sang ICU. Chúng tôi thường sẽ đưa họ vào khoa hô hấp.

Tất cả bệnh nhân đều đã ở bệnh viện trong một thời gian dài. Bởi vì bệnh tiến triển chậm và đôi khi không thể đoán trước. Và làm thế nào chúng tôi có thể đưa một bệnh nhân về nhà khi nơi đó có cha mẹ 80 tuổi của họ? Trong những trường hợp như vậy, chúng tôi tìm kiếm các giải pháp khác, nhưng không phải lúc nào cũng tìm được.

Trong trường hợp bình thường, khi một bệnh nhân nhập viện, họ cần được theo dõi thường xuyên, vì tình trạng bệnh thay đổi liên tục. Cần phải điều chỉnh chăm sóc theo tình trạng và phản ứng của họ với các phác đồ điều trị, cần luôn luôn thận trọng. Nhưng rõ ràng, tình hình hiện tại là rất khác....Tùy thuộc vào lưu lượng bệnh nhân, chúng tôi sẽ ở trong phòng cấp cứu hoặc phòng chờ.

Nhiều bác sĩ cảm thấy chóng mặt vì sự thay đổi này. Ngày hôm nay của Victor là như vậy, còn tôi vẫn ổn.

"Trên thực tế, anh rất lo lắng" , Victor nói. " Anh cảm thấy vô dụng khi không có gì đặc biệt xảy ra. Rõ ràng là anh có thể thở phào nhẹ nhõm, nhưng anh vẫn không di chuyển, anh cảm thấy bất lực. Anh biết chúng ta nên hành động một cách nhịp nhàng và có tổ chức. Thay đổi nơi làm việc dựa trên số lượng bệnh nhân có thể là không thể thực hiện được và sẽ đến hỗn loạn. Khi đôi chân nghỉ ngơi quá nhiều, trái tim sẽ đập nhanh hơn ".

Tâm sự nhói lòng của bác sĩ Pháp: Muốn khóc cũng không được và tiếng gào "Làm ơn" thất thanh của bệnh nhân Covid-19

Cô Rossella là bác sĩ thực tập chuyên ngành y đa khoa, hiện phụ trách tiếp nhận những bệnh nhân Covid-19 từ ngày 23/3 tại một bệnh viện ở Paris. Trước sự bùng phát của dịch bệnh Covid-19 tại châu Âu, cô đã chia sẻ với tạp chí uy tín Pháp L'Express về "nhật ký chống dịch" của mình.

-----------

Đây thực sự là thế chiến thứ III

Tôi 26 tuổi, là một bác sĩ thực tập chuyên ngành y đa khoa ở Paris. Tôi được phân đến một bệnh viện chuyên tiếp nhận điều trị bệnh nhân Covid-19 và sẽ làm việc ở đó cho đến khi dịch bệnh kết thúc.

Bạn trai tôi là trưởng khoa trong bệnh viện tôi sẽ đến. Anh ấy bắt đầu công việc sắp xếp giường bệnh từ ngày 16/3 để chuẩn bị cho những bệnh nhân Covid-19 sẽ được tiếp nhận. Tôi biết điều gì đang chờ đợi tôi.... Tôi biết, chúng tôi đang trong tình trạng chiến tranh.

......

Những gì Tổng thống [Emmanuel] Macron nói vào ngày 16/3 không phải là tin giật gân, mà là sự thật. Chúng tôi sẽ trải qua một giai đoạn đặc biệt - "Chiến tranh thế giới thứ ba". Chúng ta nên tự hào vì chúng ta là con người, vì chúng ta không ngừng cải thiện. Chúng ta luôn đối đầu lẫn nhau nhưng lần này chúng ta chỉ có một kẻ thù chung. Đây là cuộc chiến đầu tiên trong lịch sử đã đưa tất cả chúng ta xích lại gần nhau, bất kể màu da, ngôn ngữ và tôn giáo.

Cuộc chiến này có thể dạy cho chúng ta hiểu rằng, tại sao tất cả chúng ta đều là anh chị em, cuộc sống khó lường đến nhường nào...

Trong số chúng tôi, có người ban đầu dự định kết hôn, đi nghỉ mát, sinh con, viết tiểu thuyết, đi du lịch.. Nhưng bây giờ những điều này là không thể, mọi thứ đều tạm dừng hoặc hoãn lại. Chỉ có cái chết là không dừng lại...

Cuộc chiến này buộc chúng tôi phải chia tay với cuộc sống thoải mái an nhàn trong quá khứ. Điều này có thể khó khăn, đau đớn và nặng nề, hoặc có khả năng sẽ còn kéo dài. Đôi khi mọi người có thể cảm thấy khó thở, có thể cảm thấy hoảng loạn và bất lực nhưng cần phải học cách thích nghi.

Tâm sự nhói lòng của bác sĩ Pháp: Muốn khóc cũng không được và tiếng gào Làm ơn thất thanh của bệnh nhân Covid-19 - Ảnh 2.

"Cuộc chiến này có thể dạy cho chúng ta hiểu rằng, tại sao tất cả chúng ta đều là anh chị em, cuộc sống khó lường đến nhường nào... "

Covid-19 là vũ khí lạnh

Thứ hai, ngày 23/3/2020

7h00: Đây là ngày đầu tiên của tôi ở tuyến đầu.

Hôm kia, nước Pháp đã chứng kiến ​​cái chết đầu tiên của một bác sĩ. Tôi nghĩ Victor, anh ấy là người đứng đầu bộ phận tôi sẽ đến, và giờ tôi thậm chí còn sợ hãi hơn. Tôi hiểu rằng tôi không thể ngăn chặn điều này, mặc dù dịch bệnh dường như cứ kéo dài không ngừng nghỉ.

8h00: Tôi đạp xe và để cơn gió buổi sáng không ngừng táp vào má tôi như bị dao cắt. Nỗi đau này là một cảnh báo. Để nhanh chóng đến bệnh viện, tôi phải mất gần nửa giờ, nhưng thà bị đóng băng còn hơn là mạo hiểm lướt qua ai đó trong tàu điện ngầm.

Tôi đang đi qua một thành phố trống rỗng, vô lực. Paris trầm mặc, lặng lẽ, như bị tê liệt....

Tôi cố đạp xe thật nhanh. Tôi tiến băng băng về phía trước nhưng adrenaline (hormone) bắt đầu tăng lên.

.....

9h15: Một buổi sáng chờ đợi. Chờ đợi các bộ phận thực hiện n lần điều chỉnh; chờ bác sĩ và thực tập sinh nội trú được chỉ định lại theo các nhu cầu khác nhau; chờ đợi bệnh nhân luân chuyển, họ đến khám, chuyển đi, tử vong; chờ đợi cách mệnh lệnh hành chính.... Tuy nhiên, khi bản năng mách bảo chúng ta chạy trốn, chúng ta nên chấp nhận tất cả điều này và đứng yên.

10h00: Trong khi chờ đợi để được chuyển đến một bộ phận nhất định, tôi đã làm một số việc cụ thể. Tôi lấy mã đăng nhập phần mềm và đồng phục. Tôi đã đọc một vài bài báo và tham khảo một trang thông tin tập trung vào các vấn đề khác nhau của bệnh nhân.

Lúc nãy, khi Sara - đồng nghiệp tôi rất quý chào hỏi tôi thì một bệnh nhân xuất hiện triệu chứng khó thở. Người phụ nữ rất trẻ này mới sinh con vào 5 ngày trước. Sara muốn lập tức chuyển cô ấy đến phòng cấp cứu nhưng không có giường. Giải pháp duy nhất là chuyển đến một bệnh viện khác, nhưng tình trạng của cô rất nguy kịch, khiến các bác sĩ cân nhắc nhu cầu đặt nội khí quản trước khi chuyển đi. Cuối cùng họ đã từ bỏ thao tác này bởi họ không thể mở cổ họng của người mẹ trẻ. Mọi người đưa cô lên xe cứu thương và cô biến mất về phía của sự sống hoặc cái chết. Chúng tôi sẽ không bao giờ biết về điều phiên dịch đó.

12h00: Vào buổi trưa, tôi không làm gì cả nhưng cảm thấy kiệt sức. Lãnh đạo yêu cầu tôi đến văn phòng. Vào thời điểm quan trọng, anh ấy yêu cầu tôi đến khoa cách ly bệnh nhân được chẩn đoán mắc Covid-19. Cuối cùng tôi cũng ra chiến trường rồi, dầm mình trong đau đớn và sẽ chiến đấu với tử thần...

Những người cao tuổi nhất được chăm sóc ở đây. Ngay từ đầu, họ có quyền ký một tài liệu khẳng định họ "không cấp cứu". Họ sẽ không được cấp cứu, vì dữ liệu cho thấy trong đợt dịch này, những người trên 70 tuổi sẽ không thể sống sót dù được đặt nội khí quản.

Tâm sự nhói lòng của bác sĩ Pháp: Muốn khóc cũng không được và tiếng gào Làm ơn thất thanh của bệnh nhân Covid-19 - Ảnh 4.

"Tôi đang đi qua một thành phố trống rỗng, vô lực. Paris trầm mặc, lặng lẽ, như bị tê liệt...."

Tôi vào nhóm nhưng không ai vì thế mà ngừng tay. Không có thời gian... Tôi bắt đầu nghiên cứu hồ sơ bệnh án của bệnh nhân. Trước khi đi gặp họ, tôi phải học các quy trình mặc và cởi quần áo [bảo hộ], và rửa tay mà không có bất kỳ sai lầm nào. Tuy nhiên, không có đủ nguồn cung để tuân thủ...

Trước khi tôi rời khỏi phòng, từ hành lang vọng đến tiếng gào thất thanh, không ngừng năn nỉ: "Làm ơn! Làm ơn!" . Là một bệnh nhân không thể chấp nhận việc phải rời xa người thân trong khoảnh khắc hấp hối. Vô số người yêu nhau không biết rằng họ vừa trải qua giây phút cuối cùng bên nhau. Covid-19 là một vũ khí lạnh, âm thầm đưa người ta vào chỗ chết...

16h00: Tôi không mang theo bữa trưa. Các nhà ăn, phòng ăn của bệnh viện đã đóng cửa và chỉ có cửa hàng cà phê ở phía xa còn kinh doanh. May mắn thay, có socola trong văn phòng của thực tập sinh. Tôi vừa ăn và vừa làm việc, xem bệnh án lâm sàng của một bệnh nhân. Thời gian còn lại của buổi chiều đều là làm việc.

Một cụ ông 85 tuổi mà Victor tiếp nhận hôm thứ Năm, theo dự đoán trước đó của các bác sĩ, có thể sẽ qua đời vào đêm đó, nhưng đến nay ông vẫn còn sống. Hôm nay, cụ ông ấy đã trở thành một trong những bệnh nhân của tôi. Ông sẽ không ở lại lâu. Lần này, ông có thể sẽ ra đi vào ban đêm. Nhờ điều trị, ông cảm thấy không đau đớn về thể xác. Trái lại, ông vô cùng đau khổ về mặt tinh thần vì ông chỉ có một cô con gái duy nhất trên cuộc đời nhưng cái chết quyết định đưa ông đi và họ không thể gặp lại nhau. Ông có thể muốn chống cự, muốn chiến đấu và muốn đối đầu với số phận chán ghét này nhưng ông không có năng lượng. Cuối cùng vẫn là bất lực, thậm chí ông cũng không thể khóc, chỉ có thể che mắt mình bằng lớp nước mắt phải khó khăn lắm mới có thể rơi ra.

20h00: Victor đến tìm tôi, thế là đủ cho ngày hôm nay. Anh chở tôi về nhà. Chiếc xe đạp đành để lại bệnh viện tối nay. Tôi không còn sức để đạp xe. Tôi cần được nghỉ ngơi, bởi vì lúc này chúng tôi vẫn đang chuẩn bị cho trận chiến, và chúng tôi chưa đi đến thời điểm tồi tệ nhất, và những ngày tiếp theo sẽ còn tồi tệ hơn.

Tôi thử cố gắng quên đi cuộc chiến này

Thứ tư, ngày 25/3/2020

Tối nay, tôi để xe đạp trong bệnh viện. Khi trở về nhà, khao khát bình yên bên nhau của chúng tôi rất mạnh mẽ. Tôi không đủ can đảm để đạp xe trong cái lạnh của Paris. Victor là bạn trai của tôi và cũng làm việc trong bệnh viện. Tôi mỉm cười với anh ấy, và sau đó hỏi anh ấy: " Nếu em về nhà với anh thì có làm phiền anh không? ". Victor cười lớn. " Đương nhiên là không, em yêu! ". Anh ấy đặt một cánh tay sau vai tôi và chúng tôi cùng nhau rời khỏi thế giới đầy mầm bệnh mà chúng tôi cùng chiến đấu vào ban ngày.

Buổi tối, giống như Victor, tôi lại cố gắng trở thành một người bình thường, quên đi cuộc chiến. Chúng tôi cần phục hồi và chuẩn bị cho trận chiến mới vào ngày hôm sau.

Đôi khi chúng ta thậm chí còn cười nhạo kẻ thù của mình. Có lẽ chúng ta không nên như thế: Chúng ta biết rằng một ngày nào đó nó có thể tấn công chúng ta, xâm chiếm chúng ta và khiến chúng ta đau đớn. Điều đó thật tệ. Con người rất mong manh. Đôi khi, khi không khí đặc biệt nặng nề, chúng ta cần thả lỏng.

Tâm sự nhói lòng của bác sĩ Pháp: Muốn khóc cũng không được và tiếng gào Làm ơn thất thanh của bệnh nhân Covid-19 - Ảnh 6.

"Tôi lại cố gắng trở thành một người bình thường, quên đi cuộc chiến. Chúng tôi cần phục hồi và chuẩn bị cho trận chiến mới vào ngày hôm sau".

Tối nay sau khi rời bệnh viện, Victor nói với tôi: " Một nụ hôn với Covid-19 chứ? ". Ở trên đường lớn, chúng tôi vừa mỉm cười, vừa đi bộ và trao cho nhau nụ hôn qua lớp khẩu trang. Đây là cách mà đôi khi, chúng ta tự cổ vũ bản thân để thay thế nỗi sợ hãi. Bởi vì chiến tranh không chỉ là nước mắt, đổ máu và cái chết. Đó còn là tình yêu, những tia sáng của nhân loại giúp chúng ta đấu tranh bất chấp đau thương, nặng nề.

Victor còn nói: " Thật là một ngày kỳ lạ ." Các bác sĩ ở phòng bệnh điều trị bệnh nhân Covid-19 đều trải qua cảm giác bất lực kỳ lạ. Bệnh nhân rất nhiều. Những người bệnh đang hồi phục cần được chăm sóc nhưng không nhất thiết phải vào bệnh viện. Những người bệnh nặng cần được chuyển đến phòng ICU và họ biết rằng không nhất định sẽ có giường. Trên thực tế, phòng điều trị Covid-19 chủ yếu được sử dụng để chăm sóc cho những bệnh nhân đang ở trạng thái trung gian giữa hai đối tượng trên.

Chúng tôi chia thành nhóm. Đầu tiên là dành cho những người trẻ tuổi. Tình trạng bệnh của người trẻ thường được kiểm soát. Nếu họ phục hồi tôi, chúng tôi sẽ đưa họ về nhà. Nếu tình trạng của họ biến động, họ sẽ tiếp tục được giữ lại để theo dõi. Nếu họ suy hô hấp nghiêm trọng, chúng tôi sẽ đưa họ đến phòng ICU càng sớm càng tốt.

Thứ hai là dành cho những người cao tuổi nhất. Đối với họ, ICU không phải là một lựa chọn, ngay cả trong mơ. Người cao tuổi quá yếu, không thể chịu đựng hoặc chịu đựng rất khó khăn mà chúng tôi cũng không tìm được giường bệnh. Vì vậy, họ cần phải được thăm khám trong phòng chờ, cố gắng phục hồi những người có thể phục hồi. Khi không còn hy vọng, mới bắt đầu để họ ra đi trong an nhiên. Rõ ràng, điều này là không thể khi họ phải cô độc rời xa người thân.

Họ có thể không đau đớn về thể xác, nhưng chắc chắn rằng họ sẽ giằng xé về tinh thần.

Thứ ba là dành cho những người chưa thực sự cải thiện, nhưng tình trạng hô hấp không bị suy giảm đến mức phải chuyển sang ICU. Chúng tôi thường sẽ đưa họ vào khoa hô hấp.

Tất cả bệnh nhân đều đã ở bệnh viện trong một thời gian dài. Bởi vì bệnh tiến triển chậm và đôi khi không thể đoán trước. Và làm thế nào chúng tôi có thể đưa một bệnh nhân về nhà khi nơi đó có cha mẹ 80 tuổi của họ? Trong những trường hợp như vậy, chúng tôi tìm kiếm các giải pháp khác, nhưng không phải lúc nào cũng tìm được.

Trong trường hợp bình thường, khi một bệnh nhân nhập viện, họ cần được theo dõi thường xuyên, vì tình trạng bệnh thay đổi liên tục. Cần phải điều chỉnh chăm sóc theo tình trạng và phản ứng của họ với các phác đồ điều trị, cần luôn luôn thận trọng. Nhưng rõ ràng, tình hình hiện tại là rất khác....Tùy thuộc vào lưu lượng bệnh nhân, chúng tôi sẽ ở trong phòng cấp cứu hoặc phòng chờ.

Nhiều bác sĩ cảm thấy chóng mặt vì sự thay đổi này. Ngày hôm nay của Victor là như vậy, còn tôi vẫn ổn.

"Trên thực tế, anh rất lo lắng" , Victor nói. " Anh cảm thấy vô dụng khi không có gì đặc biệt xảy ra. Rõ ràng là anh có thể thở phào nhẹ nhõm, nhưng anh vẫn không di chuyển, anh cảm thấy bất lực. Anh biết chúng ta nên hành động một cách nhịp nhàng và có tổ chức. Thay đổi nơi làm việc dựa trên số lượng bệnh nhân có thể là không thể thực hiện được và sẽ đến hỗn loạn. Khi đôi chân nghỉ ngơi quá nhiều, trái tim sẽ đập nhanh hơn ".

CLB Phố Hiến tung "fake news" ngày Cá tháng Tư: Hậu vệ hạng Nhất trở thành cầu thủ Việt Nam đầu tiên sang chơi tại giải VĐQG Nhật Bản

Với thông tin này, Ngọc Bảo trở thành cầu thủ Việt Nam đầu tiên thi đấu tại giải đấu số 1 Nhật Bản. Trước đó, Lê Công Vinh, Công Phượng, Tuấn Anh cũng đã sang Nhật Bản thi đấu nhưng chỉ chơi tại giải hạng Nhất – J.League 2.

CLB Phố Hiến cũng xác nhận bản hợp đồng này đến từ việc đội có mối quan hệ hợp tác với Cerezo Osaka. Thông tin này cũng được nhấn mạnh không phải tin bịa đặt dù được đăng trong ngày cá tháng tư.

CLB Phố Hiến tung fake news ngày Cá tháng Tư: Hậu vệ hạng Nhất trở thành cầu thủ Việt Nam đầu tiên sang chơi tại giải VĐQG Nhật Bản - Ảnh 1.

Fanpage CLB Phố Hiến đăng thông tin về vụ chuyển nhượng Lê Ngọc Bảo sang Cerezo Osaka. Ảnh: Chụp màn hình.

Hiện tại, CLB Phố Hiến đang thi đấu tại Giải hạng Nhất quốc gia. Năm ngoái, đội bóng này đá trận play-off tranh suất lên hạng với CLB Thanh Hoá nhưng thất bại và mất cơ hội chơi tại V.League 2020.

Lê Ngọc Bảo sinh năm 1998, cao 1m77. Anh có thể thi đấu ở vị trí hậu vệ cánh, trung vệ và tiền vệ. Ngọc Bảo trưởng thành từ lò đào tạo PVF. Anh được HLV Park Hang-seo điền tên vào đội hình U22 Việt Nam tham dự SEA Games 2019, VCK U23 châu Á 2020 và thường xuyên được thi đấu.

CLB Phố Hiến tung fake news ngày Cá tháng Tư: Hậu vệ hạng Nhất trở thành cầu thủ Việt Nam đầu tiên sang chơi tại giải VĐQG Nhật Bản - Ảnh 2.

Ngọc Bảo thi đấu cho U23 dịch công chứng Việt Nam tại VCK U23 châu Á 2020. Ảnh: AFC.

Cerezo Osaka là CLB được thành lập từ năm 1957. CLB chưa từng vô địch J.League 1, thành tích tốt nhất của họ là giành hạng 3 năm 2010 và 2017. Cũng trong năm 2017, đội giành cú đúp danh hiệu Cúp quốc gia Nhật Bản và Cúp Hoàng đế. Ở mùa giải 2019, Cerezo Osaka về đích ở vị trí thứ 5 trên BXH J.League 1.

Tuy nhiên, sau 2 tiếng đăng "fake news", CLB Phố Hiến đã đính chính thông tin này và thừa nhận đây chỉ là trò đùa nhân ngày Cá tháng Tư. Sự thật thì Lê Ngọc Bảo sẽ tiếp tục khoác áo Phố Hiến thi đấu ở giải hạng Nhất Quốc gia 2020. 

CLB Phố Hiến tung fake news ngày Cá tháng Tư: Hậu vệ hạng Nhất trở thành cầu thủ Việt Nam đầu tiên sang chơi tại giải VĐQG Nhật Bản - Ảnh 3.

Bị lăng mạ thậm tệ, Messi từng suýt choảng đồng đội trong phòng thay đồ

Messi bị mắng là “thằng khốn", suýt choảng đồng đội trong phòng thay đồ. Nguồn: Oh My Goal

Tại vòng bảng Copa America 2011, dù được đánh giá rất cao trước khi vào giải nhưng Argentina đã chơi như mất hồn khi liên tiếp để Bolivia và Colombia cầm hòa đầy thất vọng. Không chỉ trình diễn bộ mặt nhạt nhòa về lối chơi, đội bóng xứ Tango còn không cho thấy tinh thần quyết tâm cao độ.

Không ai khác ngoài Messi trở thành tâm điểm chỉ trích. Chẳng những thi đấu mờ nhạt, Messi còn gây điều tiếng khi là người duy nhất trong đội hình không biết… hát quốc ca.

Bị lăng mạ thậm tệ, Messi từng suýt choảng đồng đội trong phòng thay đồ - Ảnh 2.

Messi và Burdisso. Ảnh: Internet.

Bị giới truyền thông đánh cho tơi tả, Messi còn bị chính đồng đội quát tháo. Cụ thể,  siêu sao của Barcelona bị đồng đội Burdisso chỉ trích dữ dội vì không chịu tham gia phòng ngự và thường xuyên để mất bóng. Burdisso cho rằng Messi đã thi đấu quá ích kỷ và tranh chấp thiếu tích cực trong trận gặp Colombia.

Lời nói của Burdisso khiến Messi “nóng mặt” và chút nữa cả hai đã lao vào ẩu đả ngay trong phòng thay đồ. Rất may vì các đồng đội và ban lãnh đạo can ngăn kịp thời.

Ngay sau khi thông tin trên được đăng tải, đội trưởng Argentina khi đó là Javier Zanetti lập tức lên tiếng bác bỏ. Hậu vệ này cho rằng Burdisso và Messi chỉ nói chuyện bình thường với nhau chứ không hề to tiếng. Thế nhưng, theo một nguồn tin khác từ nội bộ ĐT Argentina, chính Zanetti cũng tham gia vào một cuộc cãi vã nảy lửa với tiền đạo Carlos Tevez ngay sau khi kết thúc trận đấu.

Bản thân Burdisso lên tiếng thừa nhận vụ việc: “Chúng tôi có va chạm trong phòng thay đồ. Đó là khoảnh khắc chúng tôi đi quá giới hạn. Tôi và Messi tranh cãi trên sân, cậu ấy muốn quả bóng, tôi cố gắng chuyền nhưng không thể. Tôi và dịch công chứng Messi đều có cá tính mạnh. Cả hai nổi cáu, mọi người phải cố tách chúng tôi ra. Mọi chuyện sau đó kết thúc ổn thỏa”.

Ở giải đấu năm đó, Argentina vẫn đi tiếp dù hòa thất vọng cả 2 trận đầu. Ở trận cuối, Messi cùng đồng đội đánh bại khách mời Costa Rica. Nhưng một đội hình thiếu gắn kết khiến họ lập tức dừng bước ở vòng tứ kết sau thất bại 4-5 trước Uruguay trên chấm luân lưu 11 mét.

Mái tóc lửng lơ không ngắn không dài vậy mà trẻ lâu và sang hết biết, hèn chi Song Hye Kyo gắn bó suốt cũng phải

Dĩ nhiên là Song Hye Kyo từng có thời gian diện tóc bob hoặc nuôi tóc dài gần chạm eo nhưng nếu so với thành tích để tóc ngắn trên hoặc ngang vòng 1, thì có lẽ kiểu tóc này được mỹ nhân đình đám ân sủng hơn hết. Mái tóc không quá ngắn cũng không quá dài nhìn ngỡ bình thường phết đấy nhưng lại giúp Song Hye Kyo dịu dàng hết mực, nét nữ tính vẫn còn nguyên mà vẻ trẻ trung thì càng thăng hạng.

Tóc cắt layer duỗi cụp

Kiểu tóc dài hơn tóc ngắn và ngắn hơn tóc dài dường như trở thành biểu tượng phong cách gắn liền với sao nữ hạng A xứ kim chi. Bởi các fan đã quá quen khi ngắm Song Hye Kyo trong kiểu tóc nhã nhặn thế này, đủ trẻ trung nhưng đồng thời cũng thừa vẻ cuốn hút. Mái tóc được cắt layer nhẹ, duỗi cụp mang đến hình ảnh đằm thắm, xinh đẹp cho chính chủ nhân.

Mái tóc lưng chừng vai được xem như kiểu tóc có độ dài lý tưởng cho nhiều cô gái, nhất là với những ai chưa sẵn sàng hoặc không hợp với tóc bob và cũng chẳng muốn dịch công chứng để tóc quá dài dễ trông trưởng thành, già dặn.

Tóc duỗi thẳng rẽ ngôi

Song Hye Kyo mới đây cũng lăng xê mốt tóc duỗi thẳng khí chất, phong cách rẽ ngôi giữa giúp cô toát lên thần thái vừa sang chảnh, vừa gợi cảm sexy. Lần nữa, vợ cũ Song Joong Ki cũng trung thành với tóc không ngắn, không dài, cứ thuận theo mái tóc dài trung bình vốn có thì kiểu gì cũng "ok lah".

Kiểu tóc dài giữa vai và ngực hợp xem ra hợp với nhiều cô gái, thậm chí còn giúp họ trông trẻ trung, nịnh mắt hơn vài phần. Ngoài ra, độ dài tóc hợp lý như này cũng thích hợp để buộc tóc đuôi ngựa, thể nào bạn cũng sẽ có mái tóc buộc dễ thương, đáng yêu ra phết.

Tóc uốn xoăn nhẹ nhàng

Những kiểu tóc uốn xoăn sóng hoặc uốn nhẹ phần đuôi dài qua vai cũng là kiểu tóc "đặc sản" đậm chất Song Hye Kyo luôn rồi. Để uốn tóc đẹp mà không rơi vào cảnh tóc quá ngắn trông như "bà thím" lỗi thời hoặc dài quá lại bị đứng tuổi kém xinh thì bạn phải có mái tóc dài tương đối như nữ diễn viên 8X đã.

Nhìn gái Hàn diện tóc dài vừa phải, lưng chừng giữa ngực và vai sang xịn hết nấc mà bạn nhiều khả năng bạn sẽ nhận ra là đừng ham hố uốn tóc dài cho cực thân, tóc dài cỡ này mới là chuẩn đẹp.

Quảng Ninh đổ đất, cẩu bê tông chặn đường kiểm soát người để phòng dịch COVID-19

Gần đây các lối đi tại một số xã, phường của tỉnh Quảng Ninh bị chắn ngang bởi đất và bê tông. Việc này được các lực lượng chức năng thực hiện nhanh chóng với quyết tâm phòng chống dịch COVID-19.

Quảng Ninh đổ đất, cẩu bê tông chặn đường kiểm soát người để phòng dịch COVID-19 - Ảnh 1.

Các lối ra vào thôn bản được lực lượng chức năng đổ đất chắn ngang.

Quảng Ninh đổ đất, cẩu bê tông chặn đường kiểm soát người để phòng dịch COVID-19 - Ảnh 2.

Ngoài những barie được dựng sẵn, các con đường đều bị đất chắn lối đi.

Quảng Ninh đổ đất, cẩu bê tông chặn đường kiểm soát người để phòng dịch COVID-19 - Ảnh 3.

Không chỉ đổ dất chắn đường, lực lượng chức năng còn cho xe cẩu bê tông để chặn đường.

Quảng Ninh đổ đất, cẩu bê tông chặn đường kiểm soát người để phòng dịch COVID-19 - Ảnh 4.

Theo ông Nguyễn Tiến Dũng – Chủ tịch UBND TP Móng Cái trao đổi với báo chí, việc nhiều thôn, bản thực hiện chặn các đường gom, lối mở, đường thứ yếu vào các thôn, bản là để tập trung nhân lực kiểm soát, phòng chống dịch bệnh COVID-19.

Quảng Ninh đổ đất, cẩu bê tông chặn đường kiểm soát người để phòng dịch COVID-19 - Ảnh 5.

Các xã, phường khoanh khu vực ra để tự quản kiểm soát người ra vào từ 0h ngày hôm nay (31/3), thôn nào ở thôn ấy, xã nào ở yên xã ấy.

Quảng Ninh đổ đất, cẩu bê tông chặn đường kiểm soát người để phòng dịch COVID-19 - Ảnh 6.

Ông Dũng cho biết thêm, các tuyến đường chính của thôn vẫn thông suốt, việc đi lại vẫn thuận tiện, đảm bảo cho các hoạt động khẩn cấp, cấp cứu người dân khi gặp nạn, ốm đau nên không ảnh hưởng chung đến việc đi lại, sinh sống của người dân địa phương từng thôn, bản.

Quảng Ninh đổ đất, cẩu bê tông chặn đường kiểm soát người để phòng dịch COVID-19 - Ảnh 7.

Còn theo ông Vũ Văn Diện – Bí thư Thành ủy Hạ Long (Quảng Ninh), việc đổ đất dịch công chứng là theo đúng tinh thần chỉ đạo của Thủ tướng Chính phủ là các địa phương phải tự chủ ở từng địa bàn, từng khu dân cư. Người dân triển khai thực hiện là quyền quyết định của từng khu dân cư.

Quảng Ninh đổ đất, cẩu bê tông chặn đường kiểm soát người để phòng dịch COVID-19 - Ảnh 8.

Thực tế ở một số địa phương tại TP Hạ Long có nhiều đường đi lẻ, đường gom, lối mở đang hoàn thiện thì các khu dân cư sẽ xem xét quyết định lối đi nào là thường xuyên, lối nào không đi thường xuyên để đóng lại, nhằm kiểm soát chặt chẽ ở những lối đi chính vào thôn, bản trong thời gian từ 0h ngày 1/4 đến 15/4.

Quảng Ninh đổ đất, cẩu bê tông chặn đường kiểm soát người để phòng dịch COVID-19 - Ảnh 9.

Đồng thời, ông Vũ Văn Diện cũng cho biết thêm, chính quyền thành phố và các xã, phường cũng phải chủ động bám sát để có các phương án khác đảm bảo giao thông khi có sự cố, đưa người đi cấp cứu khi cần thiết.

Băng Di khoe quà được Hà Tăng hái tặng từ vườn: Trái xoài cả kg to hơn mặt bạn trai, nàng ngọc nữ quả thật "mát tay"

Trên trang cá nhân của mình, ca sĩ Băng Di hào hứng khoe món quà được tặng từ người chị thân thiết Hà Tăng. Đây là thành quả của những ngày chăm sóc, tưới tắm của nàng ngọc nữ bên trong căn biệt thự triệu đô. Có thể thấy, trái xoài nặng đến 1,2 kg, được Băng Di so sánh còn to hơn cả mặt bạn trai của mình nữa cho thấy độ mát tay của Tăng Thanh Hà . Bên trong khu vườn, Hà Tăng còn trồng nhiều loại trái cây, rau củ và hoa,... để cải thiện bữa ăn dịch công chứng cho gia đình, còn đảm bảo vệ sinh.

Trong những dịp đặc biệt, Hà Tăng thường mời hội bạn thân thiết đến nhà, cùng ăn uống và tụ tập trong căn biệt thự của mình. Băng Di và bạn trai đại gia cũng là những người bạn đặc biệt thường lui tới dùng cơm với gia đình nữ diễn viên "Bỗng dưng muốn khóc". Ngoài ra hội bạn này còn có nhiều người nổi tiếng khác như đạo diễn Kathy Uyên, hoa hậu Đặng Thu Thảo, Phương Khánh,...

Băng Di khoe món quà được gửi tặng từ Hà Tăng. Trái xoài to hơn cả mặt bạn trai cho thấy độ mát tay của nàng ngọc nữ đình đám Vbiz.

Băng Di khoe quà được Hà Tăng hái tặng từ vườn: Trái xoài cả kg to hơn mặt bạn trai, nàng ngọc nữ quả thật mát tay - Ảnh 3.
Băng Di khoe quà được Hà Tăng hái tặng từ vườn: Trái xoài cả kg to hơn mặt bạn trai, nàng ngọc nữ quả thật mát tay - Ảnh 4.
Băng Di khoe quà được Hà Tăng hái tặng từ vườn: Trái xoài cả kg to hơn mặt bạn trai, nàng ngọc nữ quả thật mát tay - Ảnh 5.

Hà Tăng có khu vườn nhỏ để trồng cây, hoa và rau xanh.

Băng Di khoe quà được Hà Tăng hái tặng từ vườn: Trái xoài cả kg to hơn mặt bạn trai, nàng ngọc nữ quả thật mát tay - Ảnh 6.
Băng Di khoe quà được Hà Tăng hái tặng từ vườn: Trái xoài cả kg to hơn mặt bạn trai, nàng ngọc nữ quả thật mát tay - Ảnh 7.

Băng Di cùng bạn trai và hội bạn thân vẫn thường lui tới nhà Hà Tăng.